Có những sáng tôi dậy sớm, không phải vì một cuộc họp quan trọng, mà chỉ vì… muốn được ngồi yên một chút. Tôi ghé lại một quán nhỏ giữa rừng thông, nơi có vài chậu hoa, tiếng đàn guitar và một tấm bảng viết tay: “Ngày bình thường có người thương”.
Có thể tôi chưa có ai bên cạnh, nhưng giữa cái se lạnh của Đà Lạt, tôi cảm thấy bản thân… đang được thương. Một cách nhẹ nhàng, không cần lý do.
Tôi chạm vào những tấm bảng nhỏ xinh trong góc quán.
“Hôm nay ổn chứ?”
“Mỗi ngày cố gắng 1% thôi cũng đủ tuyệt vời rồi.”
“Đừng quên nói cảm ơn.”
Những dòng chữ tưởng như đơn giản, nhưng lại khiến tôi đứng yên rất lâu. Vì tôi thấy mình trong đó — có lúc mạnh mẽ, có khi chỉ mong một lời động viên nhỏ.
Tôi bước vào một căn phòng đầy thư. Không phải là email, không phải tin nhắn. Là những lá thư thật sự – viết tay, lồng vào phong bì, treo lơ lửng trên trần gỗ.
Có người viết cho “một người đã quên mình”, có người gửi lời cảm ơn muộn màng, có người chỉ đơn giản kể lại một ngày buồn.
Tôi không đọc hết. Chỉ đứng nhìn. Nhưng trong ánh vàng của đèn nhỏ, tôi chợt thấy lòng mình cũng như những lá thư ấy – đã từng cần được gửi đi, nhưng có lẽ bị lãng quên giữa bộn bề cuộc sống.
Những lá thư ấy vẫn nằm đó – gọn gàng, xếp lớp. Ai đó đã dừng lại một lúc trong đời để viết cho chính mình. Có thể không ai đọc, nhưng cũng chẳng sao…
Tôi ra về với một tờ giấy nhỏ trong túi, chưa biết sẽ viết gì. Nhưng ít nhất, tôi biết:
“Mỗi ngày bình thường, nếu biết thương lấy chính mình – cũng là một ngày đáng sống."