Loading...
Loading...

Những chiếc ghế kể chuyện

Giữa khoảng sân trống trải của một ngôi trường cũ, nơi những tán cây xanh che bóng râm dịu mát, ba chiếc ghế đá nằm im lặng như thể đang ngủ quên trong nắng. Chúng không mới – màu sơn đã phai, những vết rêu bám vào chân ghế như chứng tích của thời gian. Nhưng chính sự cũ kỹ ấy lại khiến người ta muốn dừng chân, muốn ngồi xuống và lắng nghe.

Ở nơi ấy – không có tiếng trống trường, không có những bước chân rộn ràng, không có bóng dáng áo trắng học trò vội vã đi qua. Chỉ còn những hàng chữ khắc trên lưng ghế:

  • Đoàn thực tập – Sư phạm Củ Chi – 01.11.2021 – 30.12.2021

  • Tập thể lớp 5A – Năm học 2021 – 2022

  • Tuấn Huy – 2020 – 2021 – Kính tặng

Chúng không phải là những câu chuyện dài dòng, nhưng lại mang một sức nặng kỳ lạ. Như thể chỉ cần đọc lên, là bạn sẽ nghe được âm vang của một thời tuổi trẻ.

Chiếc ghế đầu tiên là của một đoàn thực tập. Có thể đó là lần đầu họ đứng trên bục giảng, run rẩy phát âm từng lời chuẩn mực, nhìn ánh mắt trẻ thơ ngơ ngác mà học cách trở thành người lớn. Những ngày thực tập ngắn ngủi, nhưng lại là cột mốc lớn trên hành trình làm thầy.

Chiếc ghế thứ hai là món quà của cả một tập thể học sinh tiểu học – lớp 5A. Có thể ngày cuối năm, các em cùng nhau gom góp, viết thư cảm ơn cô giáo, rồi cùng thầy dắt tay ra sân chụp một tấm hình thật đẹp với “chiếc ghế kỷ niệm”. Một hành động nhỏ, nhưng chứa cả bầu trời thương mến.

Chiếc ghế cuối cùng đơn giản hơn – khắc tên một người, “Tuấn Huy”. Không ai biết cậu là ai, nhưng dòng chữ “Kính tặng” cho thấy lòng biết ơn – có thể là một món quà để lại sau khi rời trường, cũng có thể là lời cảm ơn thầm lặng gửi đến nơi đã từng cưu mang mình.

Chúng nằm đó, không di chuyển, không lên tiếng. Nhưng mỗi khi ai đó ngồi xuống, dù chỉ vài phút, thì quá khứ lại khẽ ngân lên một đoạn giai điệu nhẹ nhàng. Những chiếc ghế trở thành nơi lưu giữ ký ức, nơi những mảnh ghép nhỏ của đời người từng dừng lại, từng tồn tại và để lại dấu vết.

Chúng ta rồi cũng sẽ rời đi. Nhưng giống như những chiếc ghế ấy, đôi khi chỉ cần một lời tri ân giản dị, một vết khắc nhỏ trong lòng ai đó – là đủ để ở lại mãi mãi.

Bài viết liên quan

Không có thông tin cho loại dữ liệu này